Đề tài Thực trạng phát triển của làng gốm sứ bát tràng và một số giải pháp để phát triển du lịch tại làng gốm sứ bát tràng

MỤC LỤC Lời mở đầu 2 CHƯƠNG I. LỊCH SỬ HÌNH THÀNH VÀ ĐẶC ĐIỂM CỦA LÀNG GỐM BÁT TRÀNG 3 I. Làng nghề truyền thống ở Việt Nam. 3 1. Khái niệm về làng nghề. 3 2. Đặc điểm của các làng nghề. 3 3. Con đường hình thành của các làng nghề. 5 4. Điều kiện hình thành các làng nghề. 6 II. Lịch sử hình thành và phát triển của làng gốm Bát Tràng. 7 1. Lịch sử hình thành và phát triển của làng gốm Bát Tràng. 7 2. Bản sắc làng nghề 9 2.1. Đất hoá nên vàng 9 2.2. Tổ chức phường hội trước cách mạng tháng Tám, 1945. 13 2.3. Niềm tự hào của làng gốm 17 CHƯƠNG II. THỰC TRẠNG PHÁT TRIỂN CỦA LÀNG GỐM BÁT TRÀNG 23 I. Những sản phẩm chính của làng gốm Bát Tràng. 23 1. Đồ dân dụng. 23 2. Đồ thờ. 23 3. Đồ trang trí nội thất và vườn. 23 II. Tổ chức sản xuất tại làng gốm Bát Tràng. 23 III. Cơ cấu thị trường tiêu thụ sản phẩm 28 IV. Những hạn chế mà làng đang gặp phải. 30 CHƯƠNG III. TIỀM NĂNG VÀ LỢI ÍCH PHÁT TRIỂN DU LỊCH LÀNG NGHỀ TẠI BÁT TRÀNG 33 I. Tiềm năng cho phát triển du lịch 33 1. Sản phẩm độc đáo, hấp dẫn khách du lịch 33 2. Làng có các công trình kiến trúc cổ. 34 3. Vị trí địa lý thuận lợi cho phát triển du lịch. 37 4. Nét độc đáo của phương thức sản xuất ngành nghề thủ công truyền thống 39 II. Lợi ích của việc phát triển du lịch tại làng gốm Bát Tràng 39 1. Cho phép mở rộng thị trường và nâng cao hiệu quả kinh tế của làng nghề 39 2. Duy trì và phát huy tính sáng tạo của người thợ 40 3. Là phương thức để sự thể hiện về tài nghệ của người thợ gốm Bát Tràng đi xa hơn. 40 CHƯƠNG IV. MỘT SỐ GIẢI PHÁP ĐỂ PHÁT TRIỂN DU LỊCH TẠI LÀNG GỐM SỨ BÁT TRÀNG 42 1. Những giải pháp trong thiết kế và tổ chức sản xuất, trưng bày 42 2. Phát triển cơ sở hạ tầng 43 3. Có sự liên kết với các công ty du lịch 44 Kết luận 45 Tài liệu tham khảo 47

doc48 trang | Chia sẻ: maiphuongtl | Lượt xem: 3757 | Lượt tải: 1download
Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Đề tài Thực trạng phát triển của làng gốm sứ bát tràng và một số giải pháp để phát triển du lịch tại làng gốm sứ bát tràng, để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
iệm từ việc xây cất ban đầu đến việc tu bổ, theo dõi sau mỗi mẻ lò. Phường chồng lò và đốt lò. Câu ca dao ở Bát Tràng : "Thứ nhất là cỗ đám ma Thứ nhì đuổi lửa Thứ ba chồng lò" đã khẳng định mức độ nặng nhọc cùng tầm quan trọng của việc chồng lò và đốt lò trong sản xuất gốm. Phường chồng lò và phường đốt lò do người Sài Sơn (Hà Tây) và ở Vân Đình (Hà Đông) đảm nhận. Phường chồng lò thường có 7 người: ba thợ cả, ba thợ đệm và một thợ học việc. Thời điểm nhóm lò là những giờ phút trọng đại nhất của vùng quê gốm cổ truyền này. Theo quan niệm xưa đó là thời điểm của những sản phẩm kết tạo đẹp nhất sắp sửa hiến tế cho thần lửa trở nên vĩnh cửu. Người thợ cả nhiều tuổi nhất thắp ba nén hương với lòng thành kính để thông đạt với trời, với thần Bạch Mã (Thần lửa). Họ cầu mong : “ít củi, nhiều lửa, đứng cửa, vuông cây". Vì vậy, với quan niệm về niềm tin và con số 9 (cửu) và 3 (tam) biểu tượng của tam tài: Trời, Đất và Người, người chồng lò đã chia thành ba chồng xếp sản phẩm cho chín bầu cửa lò đàn như sau: - Nhóm chồng đáy: xếp bao và sản phẩm ba lớp từ đáy lên - Nhóm chồng giữa: xếp ba lớp giữa - Nhóm gọi mặt: xếp ba lớp cuối cùng (cao nhất) là gọi mặt (nghĩa là xếp sản phẩm trên mặt bao, xếp vào giai đoạn cuối cùng trong lò). Mỗi nhóm kể trên có hai người ( một thợ cả và một thợ đệm). Người thợ học việc có nhiệm vụ bưng bao sản phẩm mộc chung cho cả ba nhóm. Phường đốt lò có từ 5 đến 7 người, thưòng là 7 người. Khi lò vận hành thì phường này bố trí như sau: Người xuất cả (trưởng phường) sau trách nhiệm về kỹ thuật, hai người thợ đốt dưới (đốt ở bầu cũi lợn- cửa lò), bốn người đốt trên (ném củi bửa từ trên từ trên nóc vào lò qua các lỗ giời, nhờ chiếc gậy đầu có gắn đinh nhọn. Với dụng cụ đặc biệt này, người thợ tránh được những tai nạn gây ra từ lưỡi lửa phụt lên qua các lỗ giời). Phường dồi bát và phường ve lừa. Hương ước của làng đã quy định "Bất khả giáo huấn phi tử tôn" (không thể dạy nghề cho những người không phải con cháu mình), nên phường dồi bát và phường ve lừa chỉ do người làng Bát Tràng đảm nhận. Sản phẩm mộc (vóc) đã được định hình qua khâu vuốt, in và đã được phơi hong cho cương tay rồi đem ủ (ủ vóc) để giữ lại độ ẩm cần thiết của sản phẩm trước khi sửa mộc. Công đoạn sửa hàng mộc bao gồm các việc: dồi, tiện, cắt, tỉa, chuốt nước, trang trí, làm men và sửa hàng men. Phường dồi bát do thợ nam đảm nhận. Phường ve lừa ít nhất cũng phải có ba người: một người cắt dò và ve lòng, một người trang trí và chấm cúc, một người lừa (sắp sản phẩm theo từng cọc). Ba người này lập thành một dây chuyền chặt chẽ trong quá trình sản xuất. Người đứng đầu của phường dồi bát và phường ve lừa cũng gọi là người “xuất cả”. Riêng những người thợ nữ vuốt bát bằng tay, tuy đông đảo nhưng họ không thuộc một phường nào cả, họ thuần tuý làn những người làm khoán sản phẩm. Nếp sống và phong tục người làng gốm. Là một làng nghề cổ truyền có lịch sử hàng 5 ¸ 6 thế kỷ nên nếp sống người dân làng Bát Tràng mang dấu ấn nghề nghiệp đậm nét. Nằm ở ngoài đê, ngay bên mé nước sông Hồng, Bát Tràng đã trải qua nhiều phen thay đổi. Mỗi lần con nước dâng to thì phù sa lại bồi đắp cho Bát Tràng một lớp đất màu mỡ. Thế nhưng mỗi khi dòng thay đổi thì nó lại cuốn theo biết bao nhiêu doi bãi, nhà cửa. Vì đất đai chật hẹp nên người dân Bát Tràng phải tận dụng từng tấc đất để vừa làm nhà ở, vừa dựng lò sản xuất. Năm 1958, khi tiến hành xây dựng công trình Bắc- Hưng - Hải, người ta đã phát hiện được dấu tích của bể nước, sân gạch, lò gốm chìm sâu dưới lòng đất tới 12¸13 m. Vì đất đai chật hẹp như thế nên người Bát Tràng có câu "Sống ở chật, chết chôn nhờ" (Đến nay xã Bát Tràng vẫn còn một nghĩa trang chôn nhờ trên đất Thuận Tốn, xã Đa Tốn). Mở đầu hương ước của làng, người dân làng Bát đã nêu cao tình làng nghĩa xóm, đạo lý sống ở đời: Lấy nhân đức khuyên bảo nhau chớ kể giàu nghèo Lấy điều phải làm lẽ sống, phải luôn tự sửa mình Đối xử với nhau theo lẽ tục không nên lấn lướt Hoạn nạn giúp nhau không được manh tâm chiếm đoạt . Dẫu rằng những người thợ gốm chỉ được xếp vào hạng thứ hai trong làng (sau các quan văn võ và những người giàu có), nhưng hàng năm vào tháng hai âm lịch, ngày đầu tiên vào đám, làng biện lễ ra đình một con trâu tơ thật béo, thui vàng, đặt trên chiếc bàn lớn, kèm theo là sáu mâm cỗ và bốn mâm xôi. Khi lễ xong cỗ được hạ xuống chia đều cho các vách (hạng) cùng nhau ăn uống vui vẻ. Đối với việc ma chay, làng lập ra “Hội nghĩa” không phân biệt giàu nghèo, nghề nghiệp, tuổi tác. Hàng tháng, hội quy định mỗi người đóng góp vài đồng kẽm làm quỹ để lo việc đèn hương, phúng viếng người quá cố. Gia đình nào có việc hiếu nếu cần, đến mời sẽ có người đến khênh giúp. Làng lại có quy định mỗi đám tang đều phải vác hai tấm biển đi trước, nếu là đàn ông thì viết hai chữ Nho “Trung tín” bằng vôi trắng, còn đàn bà thì viết hai chữ “Trinh thuận”. Người nào khi sống mắc phải những lỗi lầm thì hai tấm biển để trắng. Đây là hình thức giáo dục tế nhị đối với mọi người trong trong làng xóm, cộng đồng. Riêng đối với người thợ gốm, họ có tập tục thể hiện tính nghề nghiệp và cảm động. Con dao mây là vật tuỳ thân rất gần gũi với đàn ông làng gốm Bát Tràng. Khi sống họ luôn mang bên mình, khi qua đời thì hầu như người thợ gốm nào cũng dặn con cháu hãy chôn theo mình con dao thân thiết ấy. Còn về cưới xin, xưa kia ở Bát Tràng, phần nhiều trai gái trong làng lấy nhau để nghề nghiệp không bị lộ ra ngoài. Cũng có trường hợp con trai làng lấy vợ ở các xã lân cận, nhưng con gái làng Bát lấy chồng là con trai làng khác là điều hiếm thấy. Lệ làng quy định, con gái lấy chồng làng phải nộp cheo 50 viên gạch, còn lấy con trai làng khác, số lượng nộp tăng gấp đôi. Làng thu gạch để lát đường hoặc tu sửa đình, miếu,... 2.3. Niềm tự hào của làng gốm Sau thắng lợi của cuộc kháng chiến chống quân Minh dưới ngọn cờ đại nghĩa của người anh hùng dân tộc Lê Lợi, đất nước ta bước vào thời kỳ xây dựng mới mà nay chính sử nước ta gọi là thời Lê sơ. Dưới thời Lê sơ (đầu thế kỳ XV), nghề gốm bát tràng ra sao? Đến nay đã có nhiều tài liệu nghiên cứu trong và ngoài nước chứng minh sự phát triển rực rỡ của nghề gốm Đại Việt trong thành phần tiêu biểu của nền văn hoá Thăng Long, với dòng gốm men ngọc và men hoa nâu đặc sắc. Như vậy, có chậm đi chăng nữa thì sau hơn 20 năm dưới ách thống trị tàn bạo của giặc Minh, nghề gốm Bát Tràng đã khôi phục nhanh chóng trước khí thế mới của đất nước sau chiến thắng Bình Ngô. Hẳn là thế, cho nên trong cuốn Dư địa chí, bộ sách địa lý quý giá của nước ta còn lại đến nay do Nguyễn Trãi soạn, đã cho biết: Trong số đồ cống nạp phong kiến phương Bắc, “làng Bát Tràng phải cung ứng 70 bộ bát đĩa”. Kể cũng lạ, nước Tàu có nghề làm gốm men phát triển và nổi tiếng thế mà lại nhận đồ cống bằng gốm men của làng Bát Tràng? Chính điều ghi chép của Nguyễn Trãi đã thôi thúc nhiều nhà nghiên cứu khảo cổ học đi tìm những gì còn lại của nghề gốm Bát Tràng xưa. Nhưng họ không thể tiến hành đào khảo cổ dưới sâu 10 mét đất phù sa để tìm ra thêm vết tích. Các vật phẩm tìm được công trường Bắc Hưng Hải hiện lưu trữ tại Viện Bảo tàng lịch sử cũng chỉ là bát, đĩa, bình lọ trang trí vẽ men lam, men trắng phủ ngoài, và đều thuộc về thế kỷ XVI-XVII mà thôi. Hơn nữa, trong điều kiện hiện nay cũng chưa thể tiến hành tìm kiếm dưới lòng sông Hồng để mong gặp được những dấu tích về nghề gốm của Bát Tràng trong quá khứ. Tìm hiểu về Bát Tràng qua tài liệu khảo cổ học, vậy là bất lực rồi chăng?. May sao, ít năm gần đây, người ta đã tìm thấy một vài dấu hiệu đáng mừng ở Đa Tốn, cách Bát Tràng không đầy hai cây số. Đó là những sưu tập gốm men cổ đáng quan tâm, có thể gián tiếp đóng góp vào việc tìm hiểu nghề gốm Bát Tràng. Đa Tốn vốn không phải là xã có nghề gốm truyền thống. Đa Tốn là xã thuần nông nghiệp, có lịch sử lập làng cách ngày nay trên 2000 năm. Nhân dân Đa Tốn đã phát hiện sản phẩm gốm men của nhiều thời đã qua, đặc biệt là các sưu tập gốm men thời Trần và Lê sơ tìm thấy ở Đào Xuyên và Lê Xá. Sưu tập gốm thời Trần có nhiều kiểu dáng: bát, đĩa, âu, mảng bệ tượng, được trang trí nổi hoa cúc, hoa sen, hoa dây cách điệu và phủ men ngọc xanh, hay men vàng ngà thuộc cùng loại đồ gốm tìm thấy ở Hoa Lư (Ninh Bình), đền Hùng (Phú Thọ), Vân Đồn (Quảng Ninh). Lý thú hơn, lại thấy cả bát và đĩa “ngây” (nung chưa chín) và lại có chiếc nứt, rạn, cong vênh. Rõ ràng đây là những thứ phẩm của lò gốm. Cùng chỗ phát hiện đồ gốm này còn có nhiều lon sành các cỡ, rất có thể là mấy loại bao nung. Sưu tập gốm thời Lê sơ có hai chiếc chậu gốm hoa nâu và mấy chiếc đĩa hoa lam cỡ to. Chậu gốm hoa nâu vẽ hoa dây cách điệu hình sin khắc chìm rồi tô nâu. Đĩa hoa lam nền trắng ngà, hoa văn trang trí đơn giản, chỉ là một bông hoa, xung quanh có vài nhánh lá, xanh màu chì, vẽ bằng bút lông mềm mại. Có lẽ không còn phải nghi ngờ gì nữa về xuất xứ của những sưu tập gốm này là của lò gốm Bát Tràng cuối thế kỷ XIV, đầu thế kỷ XV. Những nguồn thông tin khảo cổ học và bảo tàng còn cho biết, rất nhiều bảo tàng trên thế giới xây dựng sưu tập riêng về gốm Việt Nam như ở Nhật Bản, Philippin, Pháp, Bỉ, Thổ Nhĩ Kỳ,... Trong số đó chắc hẳn còn nhiều sản phẩm có xuất xứ nơi sản xuất là lò gốm Bát Tràng. Nhiều học giả nước ngoài ham muốn đi tìm mối quan hệ giao lưu văn hoá từ những đồ gốm men do dựa trên các dữ kiện về kiểu dáng và trang trí. Xem tài liệu giới thiệu cuộc triển lãm do Hội gốm sứ Đông Nam Á tổ chức tại Bảo tàng quốc gia Singapo hồi tháng 6/1982, có thể thấy rõ những bức ảnh chụp bát đĩa chứng minh vấn đề quan hệ giao thương của đồ gốm Bát Tràng với đồ gốm Su Khô Thai (Thái Lan), Nam Trung Quốc và Nhật Bản. Tiêu biểu là loại đĩa cỡ to vẽ hoa lam của Bát Tràng thời Lê sơ. Tại hải cảng Hacata, một cảng sầm uất từ thế kỷ XII-XIV thuộc đảo Kiusiu (Nhật Bản), người ta đã tìm thấy trong lòng đất một số mảnh gốm men Việt Nam mà nay, một nữ sinh Nhật Bản ở trường đại học Tổng hợp Kiusiu chọn làm đề tài nghiên cứu cho luận văn tốt nghiệp. Lịch sử quan hệ giao thương hẳn là còn nhiều bí ẩn chưa được khám phá, và chắc chắn có ảnh hưởng đến sự phát triển của nghề làm gốm, nhất là từ thế kỷ XVI trở đi con đường mậu dịch Đông-Tây được thiết lập. Vậy thì trung tâm Bát Tràng nổi tiếng lại không đóng góp phần đáng kể nào chăng? Trong catalogue của các cuộc triển lãm về gốm men Việt Nam được trưng bầy và giới thiệu ở Nhật Bản, ở Gia cac ta,… đã giới thiệu nhiều sản phẩm gốm men của Bát Tràng mà phần lớn thuộc các thế kỷ XV, XVI, XVII. Sản phẩm gốm Bát Tràng là mặt hàng được nhiều nước ưa chuộng vì vẻ đẹp hài hoà, độc đáo của hình dáng, mầu men và nét vẽ. Chính nhờ những bàn tay tài hoa của người thợ gốm Bát Tràng mà biết bao sản phẩm gốm đã trở thành món lợi lớn của các thương nhân Nhật Bản, Hà Lan, Bồ Đào Nha, Pháp, Anh và Trung Quốc. Sách Lịch sử về công ty Đông Ấn có ghi: tại Đàng Ngoài, năm 1653, ông Sjatule đứng đầu Thủ Liêu bị kết án tử hình và công ty Đông Ấn – Hà Lan mất món nợ 14.499 đồng Hà Lan… Nhưng cũng không phải vì thế mà tầu Hà Lan đã không tiếp tục ăn hàng. Đồ gốm men Bát Tràng đã có được một sự lôi cuốn như thế phải chăng là sự “bắt chước gốm Tàu” hay vì “do thợ Trung Hoa truyền bảo”? Ngay các học giả nước ngoài trước đây khi nghiên cứu đồ gốm trong khung cảnh văn hoá Việt Nam, cũng đã bác bỏ những điều mặc cảm đó. Sự thực là dù xuất hiện ở đâu, gốm Bát Tràng vẫn toát lên vẻ đẹp riêng với cốt gốm dầy dặn bởi lối tạo hình be chạch, vuốt tay trên bàn xoay, với nét vẽ phóng khoáng mà tự nhiên cộng với vẻ sâu lắng của lớp men phủ,... Tuy nay không còn rõ dấu tích về một chiếc lò nung nào của Bát Tràng ở ba thế kỷ (XV, XVI,XVII) dưới triều Lê - Tây Sơn và Nguyễn, nhưng tại nhiều gia đình, nhiều đình chùa trong nước hay ở các bảo tàng quốc gia còn lưu giữ nhiều đồ gốm men mà chắc chắn được chế tạo tại Bát Tràng. Chứng cớ là, trên một số vật phẩm còn thấy rõ họ tên, quê quán của người thợ cùng với niên hiệu triều vua đương thời trị vì. Ở viện Bảo tàng lịch sử Việt Nam còn lưu giữ những cây đèn và lư hương thuộc dòng gốm men lam và men rạn của nhiều tác giả làm gốm ở Bát Tràng: cây đèn chế tạo vào khoảng niên hiệu Diên Thành (đời Mạc Mậu Hợp) mục 1578 – 1585 của Nguyễn Phong Lai và Bùi Nghĩa, cây đèn chế ngày 24 tháng 6 năm thứ 3 niên hiệu Diên Thành (1580) của Nguyễn Phong Lai và Hoàng Ngưu, cây đèn chế ngày 25 tháng 10 năm thứ 3 niên hiệu Diên Thành (1580) của Bùi Huệ và Bùi Thị Đỗ. Ở bảo tàng Hà Nam Ninh có đủ bộ cây đèn và lư hương do Đỗ Xuân Vi chế tạo ngày 20 tháng 8 năm thứ 3 niên hiệu Hưng Trị (đời Mạc Mậu Hợp). Sang thế kỷ XVII, ở lò gốm Bát Tràng vẫn phổ biến chế tạo các vật phẩm cây đèn, lư hương cùng nhiều loại hình khác. Trong số đó cũng có nhiều chiếc đáng chú ý. Ở viện Bảo tàng lịch sử, có trường hợp như phần dưới của một cây đèn cho biết rõ: tác giả sáng tác và làm ra là xã trưởng xã Bát Tràng, họ tên là Bùi Đào, thời gian chế tạo vào năm thứ 2 niên hiệu Hoàng Định, đời vua Lê Kính Tông (1602). Lại có cây đèn khác ghi rõ là do sinh đồ Vũ Xuân tạo tác năm 1613, cây đèn chế tạo năm thứ 19 niên hiệu Hoàng Định (1619) của tác giả Bùi Hác. Lại có chiếc lư hương miệng tròn được làm vào ngày rằm tháng 8 năm Tân Hợi, năm thứ 9 niên hiệu Cảnh Trị (1671) của đời vua Lê Hiền Tông,... Ngoài dòng gốm men vẽ lam phủ men trắng, từ những năm đầu thế kỷ 17 ở Bát Tràng đã chế tạo được đồ gốm men rạn rất đẹp. Cây đèn mang niên hiệu Hoàng Định (1601 - 1619) là một điển hình. Cây đèn cũng được tạo hai phần rồi khớp lại, cao 75cm. Đèn được trang trí nổi nhiều loại hoa văn: hoa dây, lá lật, lông công, lá đề “trong mỗi lá đề lại có một vạn” và đủ bộ tứ linh - long - ly- quy - phượng. Ở một góc của phần dưới cây đèn có khắc hai dòng chữ Hán cho biết: người sáng tác và làm ra là Đỗ Phủ xã Bát Tràng, huyện Gia Lâm. Nhưng điều có ý nghĩa hơn là với cây đèn này, chúng ta có cơ sở khẳng định rằng làng Bát Tràng đã chế tạo được đồ gốm men rạn từ đầu thế kỷ XVII. Đó cũng là chứng cớ vật chất xua đuổi mặc cảm sai lầm về sự du nhập men rạn của Trung Quốc. Bởi vì, ở Trung Quốc, việc phát minh ra men rạn, được quy công cho Đường Anh, vị quản thủ lò gốm ở Trấn Cảnh Đức, lại xảy ra vào thời vua Càn Long nhà Thanh ở nửa đầu thế kỷ 18. Theo tài liệu thông báo về sưu tập đồ gốm men Việt Nam có niên đại ở viện Bảo tàng lịch sử thì vật phẩm gốm men rạn còn thấy nhiều loại hình khác nhau như lộc bình, cây nến hình gốc tre, lư hương, đỉnh, choé, tượng nghê và tượng hổ nằm,... mang niên hiệu của các triều vua Lê kế tiếp như Cảnh Trị của Lê Huyền Tông, Vĩnh Trị, Chính Hoà Lê Huy Tông, Cảnh Hưng Lê Hiến Tông,... điều đó cũng chứng minh rằng đồ gốm men rạn ở Bát Tràng có quá trình phát triển qua hàng thế kỷ. Vào cuối thế kỷ 18, dưới triều Tây Sơn, nghề gốm Bát Tràng còn phồn thịnh lắm. Viện Bảo tàng lịch sử còn giữ một đôi bát đế rộng, chân thấp, lòng doãng, thành khum và miệng hơi loe. Thành bên trong và ngoài bát phủ men rạn mầu ngà vàng, xương gốm thô có mầu xám đen (thực chất là đất Dâu Canh). Bên thành ngoài bát, một phía có vẽ khóm trúc bằng men lam và phía đối diện viết hai hàng chữ Hán trích một câu thơ cổ: “vị xuất địa đầu tiên hữu tiết”. Câu này như một triết lý mượn ý nghĩa thực tiễn rằng: Giống tre trúc rất phổ biến và gần gũi với người Việt Nam ta ấy, cái màng non chưa nhô lên khỏi mặt đất thì cái tiết (đốt) của nó đã sinh ra rồi. Thật là một triết lý thâm thuý, ngầm ngợi ca khí tiết con người. Nhiều đồ gốm men ghi niên hiệu Gia Long (1802 - 1819) được lưu giữ tại Viện Bảo tàng lịch sử cũng là những bằng chứng sinh động về nghề gốm men Bát Tràng ở thời đầu nhà Nguyễn. Trên những vật phẩm lộc, bình, choé, ấm, đồ thờ, đồ gia dụng khác, còn khá phổ biến trong nước, chúng ta vẫn thấy sự tiếp nối với kỹ thuật tạo dáng và trang trí của thời cuối Lê - Tây Sơn. Trên nhiều bình, choé phủ men rạn hay choé men da lươn màu nâu đen, ta vẫn thấy sử dụng màu xanh (cô ban) vẽ bằng bút lông theo các chr đề phong cảnh, chim bên hoa cúc, chim đậu cành trúc, bướm và hoa hồng, chim với hoa sen. Cũng có tiêu bản đáng chú ý như chiếc bình (có lẽ là ống để cắm tranh cuộn) tạo dáng như một ống bương. Người thợ như “sao” lại cái vẻ thực của ống bương ngay từ mấu cho đến một đôi cành lá, hay một chú chim chao cánh… Tất nhiên các trang trí này đều chạm nổi và phủ men rạn màu trắng ngà. Còn có loại bình rượu cỡ lớn, có hai bầu tròn cách nhau bằng một đoạn thắt ngang, miệng hình trụ cao thì đề tài trang trí xoay quanh các vật quý như thanh bảo kiếm, cuốn thư, đỉnh trầm, túi gấm, trái phật thủ, hay bông lựu, quả đào. Nghề gốm Bát Tràng đã trải qua trên năm thế kỷ với nhiều thành tựu rất đáng tự hào. Đó là bệ đỡ vững chắc để Bát Tràng hôm nay càng tiến nhanh hơn cùng cả nước đi lên chủ nghĩa xã hội.  CHƯƠNG II. THỰC TRẠNG PHÁT TRIỂN CỦA LÀNG GỐM BÁT TRÀNG. I. NHỮNG SẢN PHẨM CHÍNH CỦA LÀNG GỐM BÁT TRÀNG. Sản phẩm gốm Bát Tràng vừa đa dạng về chủng loại, vừa phong phú về màu sắc kích cỡ. Ngoài những sản phẩm truyền thống có từ các đây 400 ¸ 500 năm, thì hiện nay với nhu cầu thị trường đã xuất hiện rất nhiều mẫu mã mới phục vụ cho cuộc sống. Xét về tổng thể thì có thể chia các sản phẩm của Bát Tràng làm các loại chủ yếu sau: 1. Đồ dân dụng. - Cỡ nhỏ có: bát cơm, bát đào, bát đá, chén, tách và be rượu. - Cỡ vừa có: bát yêu, bát nắp, ấm chuyên, ấm tích, liễn, phạng, thùng hoa bèo,... 2. Đồ thờ. Có bát hương, đỉnh chầm, cây đèn, độc bình, song bình, lộc bình, ống cắm hương, chân nến, lọ hoa, bộ tam đa và các loại choé,... 3. Đồ trang trí nội thất và vườn. Có các loại chậu hoa, chậu thống, đôn, trạc, nghê, voi, vịt, cá, tôm, cua, ve sầu cùng các loại phù điêu và đĩa treo tường và mới đây là những đồ vật có kích thước rất nhỏ và ngộ nghĩnh thường phục vụ dưới hình thức đồ lưu niệm cho khách du lịch như hộp phấn, hình người, bộ ấm chén cỡ nhỏ xíu. Với những ngày lễ trong năm như: ngày quốc tế phụ nữ, ngày lễ tình yêu, ngày nhà giáo,... cũng có những sản phẩm đặc trưng tại các quầy hàng. II. TỔ CHỨC SẢN XUẤT TẠI LÀNG GỐM BÁT TRÀNG. Xã Bát Tràng gồm hai làng nhỏ là làng Giang Cao và làng Bát Tràng; cả hai làng đều sản xuất đồ gốm sứ nhưng phần lớn sản phẩm bán ra vẫn do làng Bát Tràng sản xuất. Đại hội lần thứ VI của Đảng (1986) thực hiện chủ trương đổi mới cơ chế quản lý kinh tế, xoá bỏ chế độ tập trung quan liêu bao cấp, chuyển sang nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, đã tạo ra một bước ngoặt mới trong công cuộc phát triển của cả nước. Chính sách phát triển kinh tế nhiều thành phần đã tạo một sức sống mới cho các làng nghề nói chung và cho Bát Tràng nói riêng. Cơ chế mới đã mở rộng khả năng huy động mọi nguồn vốn, lao động, vật tư trong các hộ gia đình vào phát triển sản xuất và xuất khẩu sản phẩm. Từ năm 1990 trở lại đây, nghề gốm Bát Tràng đã thực sự khởi sắc và mang lại hiệu quả kinh tế cao. Từ khi chuyển hướng kinh tế, lấy hộ gia đình làm nòng cốt trong sản xuất - kinh doanh. Chấp nhận cạnh tranh, mở rộng sản xuất và thị trường tiêu thụ trong và ngoài nước, do vậy, sản xuất của Bát Tràng tăng lên nhanh chóng, thu nhập được nâng cao, đời sống vật chất và tinh thần được cải thiện rõ rệt. Nói đến Bát Tràng ta không thể không nói đến làng cổ Bát Tràng. Hiện tại, làng cổ Bát Tràng chỉ có diện tích 5,6 ha và chỉ còn 20 lò gốm mang tính chất dòng họ (cả làng hiện có 26 họ) nhưng nơi đây lại có nhiều di tích mang đậm nét văn hoá truyền thống của làng. Khu vực sản xuất chủ yếu của làng Bát Tràng hiện nay là khu đất mới, khu sản xuất này phát triển từ sau năm 1990 và có diện tích lớn gấp hai lần so với khu làng cổ trước kia. Nguyên liệu chủ yếu để làm gốm của làng Bát Tràng là đất Cao lanh trắng, hiện tại loại đất này tại chính làng đã hết, do vậy để sản xuất người dân Bát Tràng phải mua đất từ các tỉnh lân cận Hà Nội như: Hải Dương, Hưng Yên, Vĩnh Phúc, Quảng Ninh,... Trước đây để tạo hình sản phẩm các nghệ nhân gốm thường dùng bàn xoay đẩy bằng tay hoặc đạp bằng chân để vuốt ra sản phẩm, do vậy đòi hỏi người làm gốm phải có độ tinh xảo rất cao. Hiện nay, trong làng Bát Tràng những người còn có khả năng thực hiện kiểu tạo hình đó chỉ còn khoảng ba, bốn người. Những sản phẩm của làng bây giờ đa phần được làm theo phương pháp đổ khuôn, làm theo cách này thì thời gian chi phí cho một sản phẩm ngắn hơn, tuy vậy nhưng giá trị thẩm mỹ của sản phẩm không giảm đi, phương pháp sản xuất này còn gọi là in. Sản phẩm sau khi dỡ khuôn chỉ cần sửa sang lại một chút như bỏ bavia hay vê lại những đường miệng sản phẩm là đã xong được phần cốt. Đối với những sản phẩm cầu kỳ như yêu cầu phải đắp nổi, khắc tạo hình,... hay sản phẩm có kiểu dáng không thể tạo được khuôn thì người thợ gốm vẫn phải dùng tay để vê, nặn và uốn trực tiếp trên sản phẩm còn chưa se mặt. Những sản phẩm sửa lại như vậy mà không dùng bàn xoay gọi là hàng làm bộ, nếu dùng đến bàn xoay gọi là hàng làm bàn. Tóm lại, hiện nay việc sản xuất của làng Bát Tràng vừa kế thừa được truyền thống, vừa kết hợp được phương pháp sản xuất mới có hiệu quả kinh tế cao hơn. Hình 1. Một thợ gốm đang đắp hoa văn nổi lên sản phẩm Khi phần cốt được tạo xong, thì công đoạn tiếp theo là phủ men và vẽ hoa văn lên sản phẩm, đây là công đoạn đòi hỏi sự tỷ mỉ và khéo tay của người thợ, men phủ lên sản phẩm đối với mỗi lò gốm là một bí quyết riêng không thể phổ biến và chỉ được truyền cho con cháu hoặc những người được tin cậy. Việc phủ men nhìn chung được tiến hành như sau: nếu là men chảy (men rươi) người thợ thường chỉ bôi men lên miệng sản phẩm để khi nung men sẽ chảy toả xuống tạo ra những đường nét tự nhiên, còn đối với hầu hết các loại men khác như men ngọc, men rạn, men khô thì người thợ phải đúc men, kim men hay quay men đối với sản phẩm vừa và nhỏ, còn đối với những sản phẩm lớn thì người thợ phải đột men và phu men. Đối với những sản phẩm mà xương đất có màu trước khi tráng men, trang trí hoạ tiết, người thợ làm gốm phải bôi thêm lên sản phẩm một lớp lót bằng đất sét trắng (gọi là làng sản phẩm). Công việc trang trí hoa văn lên sản phẩm được người thợ thực hiện bằng tay, thông qua các mẫu hoa văn đã có và sự sáng tạo của riêng những người thợ có trình độ cao, chính vì vậy, các sản phẩm hiện nay của làng có rất nhiều kiểu trang trí hoạ tiết khác nhau và rất đặc sắc . Hình 2. Thợ gốm đang vẽ hoa văn trang trí. Sau khi sản phẩm đã khô men, người thợ tiếp tục tiến hành sửa men: bôi thêm men vào chỗ khuyết, cạo men ở chân sản phẩm và ở những chỗ không cần thiết. Công việc cuối cùng để cho ra sản phẩm là nung sản phẩm trong lò nung. Việc nung sản phẩm cũng cần tuân thủ theo những yêu cầu nghiêm ngặt về thời gian và nhiệt độ nung đối với từng loại sản phẩm khác nhau. Đối với những nghệ nhân làm gốm có trình độ cao, họ còn có thể sử dụng nhiệt độ nung để tạo ra những sản phẩm rất độc đáo. Hình 3.Lò hộp. Trong làng Bát Tràng hiện nay việc sản xuất ra sản phẩm ngoài những lò gốm nhỏ mang tính chất gia đình đã có những công ty lớn, tất cả là những công ty tư nhân, những công ty này đã cung cấp khoảng 30% sản phẩm cho thị trường. Tại toàn bộ các công ty lớn này thì hiện nay đã sử dụng loại lò tuynel đốt bằng gas để nung sản phẩm, do vậy việc sản xuất mang tính thương mại cao hơn. Hình 4. Một công ty TNHH ở làng mới Bát Tràng Còn đối với các lò nung gia đình thì quy mô sản xuất rất đa dạng; từ loại lò nhỏ chỉ dùng để sản xuất một loại sản phẩm như bát hoặc chậu hoa hoặc đôn hay vật liệu trang trí xây dựng,...các lò này chỉ sử dụng từ 7 ¸ 10 người làm và đa phần các lò nhỏ này vẫn sử dụng loại lò hộp đất sử dụng than cám. Còn những lò được coi là lớn, lượng sản phẩm đa dạng hơn và đủ loại kích cỡ như ấm, chén, bát,... to nhất là những lọ hoa cao chừng 30 cm để tiết kiệm không gian trong lò. Lò lớn thường có khoảng 50 ¸ 100 công nhân, của một hay nhiều hộ hợp tác sản xuất. Tại các cơ sở lớn họ có điều kiện đốt lò gas (lò nung tuynel), bởi chi phí cho một lò cỡ trung dung tích 2,5 m3, dùng 15 bình gas và đốt trong 12 tiếng đồng hồ thì chi phí vốn ban đầu đã là 200 triệu đồng. Với chi phí như vậy, nếu không nung một số lượng sản phẩm đủ lớn trong một lần đốt lò thì rất lãng phí và giá thành sản phẩm sẽ rất cao. Lò gas có chi phí cao hơn hản lò hộp nhưng lượng khói thải gây ô nhiệm môi trường lại ít hơn nhiều và hiệu quả đạt được cao hơn nhiều (90% ¸ 93%). Hiện nay, toàn xã Bát Tràng đã có 37% lò gốm dùng lò gas để nung sản phẩm. Hình 5. Lò gas. Tóm lại, việc tổ chức sản xuất hiện nay ở làng Bát Tràng khá đa dạng vừa kế thừa được những nét truyền thống của làng nghề cổ vừa mang tính sản xuất bán công nghiệp có tính hiện đại và có hiệu quả kinh tế cao rất đáng được tiếp tục nghiên cứu phát triển sao cho vừa phát huy được hiệu quả cả về hàng hoá lẫn tham quan du lịch. III. CƠ CẤU THỊ TRƯỜNG TIÊU THỤ SẢN PHẨM Làng Bát Tràng sản xuất ra lượng sản phẩm gốm sứ nhiều nhất so với các làng ở các vùng xung quanh như: Giang Cao, Kim Lan, Đa Tốn,...Trong làng Bát Tràng mới, theo các trục đường lớn cửa hàng đã đua nhau mọc lên san sát, trưng bày các sản phẩm của lò nhà mình hoặc sản phẩm tổng hợp của một số lò xung quanh cho gian hàng thêm sinh động và phong phú. Mặc dù hướng tiêu thụ chính của các lò vẫn là bán buôn cho các đại lý sản phẩm truyền thống của lò mình hoặc sản xuất và sản xuất theo các đơn đặt hàng. Các đơn đặt hàng hoặc các đại lý có thể ở rất gần như ở ngay làng Giang Cao bên cạnh hay trong thành phố Hà Nội và xa hơn là đi các tỉnh khác trong cả nước hoặc có thể xuất khẩu ra nước ngoài như: Anh, Pháp, Mỹ, Nhật, Hà Lan,... Hình 6. Một cửa hàng trưng bày và bán sản phẩm Còn các cửa hàng ở làng có lẽ chỉ mang tính chất trưng bày bởi lượng bán lẻ tại cửa hàng là rất ít. Có thể là hiện tại, khâu môi giới, thương mại tại các cửa hàng này có thể chưa hấp dẫn nhưng nguyên nhân chủ yếu có lẽ tại vị trí các cửa hàng của khu vực làng mới Bát Tràng này. Làng nằm ngay bên bờ sông Hồng, giáp trực tiếp với hướng bờ sông nhưng lương khách đi du lịch bằng đường sông lại chủ yếu cập bến làng phía trên là làng Giang Cao và khách du lịch bằng đường bộ cũng phải qua làng Giang Cao mới tới được làng Bát Tràng. Vậy nên, khách tới tham quan và mua hàng thực sự đã bị tập trung sự chú ý ở những gian hàng cũng rất to và đẹp ở làng GiangCao. Hình 7. Một cửa hàng lớn tại làng Bát Tràng vào ngày thứ bảy Có thể du khách cũng không biết đến những lò gốm và những gian hàng gốm thực sự của làng Bát Tràng. Bởi đến Bát Tràng vào dịp cuối tuần mà đường xá vắng vẻ vô cùng và chẳng có cửa hàng nào có khách. Có lẽ một phần cũng là do sản phẩm của Bát Tràng chỉ mới dừng lại ở những đồ dùng hằng ngày và những vật phẩm trang trí truyền thống, chưa thực sự dành nhiều cho du lịch. Nên lượng bán lẻ ở cửa hàng chỉ có thể nói là có chứ không đáng kể. IV. NHỮNG HẠN CHẾ MÀ LÀNG ĐANG GẶP PHẢI. Mặc dù làng Bát Tràng trong những năm qua đã có sự phục hồi và phát triển về kinh tế, có những thành tựu nhất định về cải thiện và nâng cao đời sống của nhân dân, góp phần đa dạng hoá sản phẩm, nâng cao tính cạnh tranh của sản phẩm trên thị trường trong nước và quốc tế nhưng sản xuất và tiêu thụ sản phẩm của làng vẫn còn nhiều hạn chế và khó khăn cần khắc phục: Trước hết, đó là thị trường tiêu thụ sản phẩm. Làng Bát Tràng 100% dân cư làm nghề thủ công và dịch vụ nên có thể nói lượng sản phẩm sản xuất ra là rất lớn. Thị trường tiêu thụ chủ yếu là bán buôn với số lượng lớn cho các nơi nên giá thường rất rẻ. Sản phẩm của Bát Tràng vốn rất nổi tiếng nhưng thị trường xuất khẩu lại có tính ổn định không cao. Còn đối với chính những cửa hàng tại làng, hàng hoá lại không thể bán trực tiếp được do lượng sản phẩm dành cho khách du lịch còn chưa nhiều, chưa đủ hấp dẫn nên lợi nhuận thu được giảm đi rất nhiều. Khi làm hàng theo các đơn đặt hàng của các đại lý, thì ngay những đại lý ở gần ngay cạnh như làng Giang Cao còn không cho cơ sở sản xuất in biểu tượng hay dấu hiệu riêng của cơ sở mình lên sản phẩm, làm cho các sản phẩm của làng không đến được tay khách hàng theo đúng xuất xứ của nó. Vốn để phát triển sản xuất cũng là vấn đề đang được đặt ra của làng nghề. Làng có lượng lao động đồi dào với vốn nghề truyền thống rất quý báu và thị trường rộng lớn nhưng vốn cho sản xuất hầu hết là vốn tự có, vốn vay ngân hàng và vay tư nhân với lãi xuất cao. Việc hỗ trợ cho vay ưu đãi của nhà nước còn quá ít. Cạnh tranh và liên kết kinh tế trong làng nghề còn hạn chế, 70% sản phẩm của làng là do các hộ tư nhân sản xuất ra, mỗi lò làm một loại sản phẩm nên tính cạnh tranh vẫn chưa cao và sự liên kết để tạo sự lớn mạnh, uy tín đối với các cơ sở ở phạm vi rộng hơn như về khâu nguyên vật liệu hay tiêu thụ còn chưa nhiều. Ô nhiễm môi trường tại Bát Tràng cũng là vấn đề cần quan tâm đặt biệt. Nguyên liệu chính cho sản xuất là đất, than, củi và một số hoá chất. Mà tại xã Bát Tràng nói chung hiện còn 63% các lò vẫn còn đốtlò hộp bằng than cám. Do các lò nung thường xuyên hoạt động, nên nhiệt độ ở làng khá cao, phải hơn 1,5oC ¸ 3oC so với các làng khác. Tác nhân gây ô nhiễm môi trường là các chất thải rắn: xỉ than, than củi, các sản phẩm loại,... và các khí đốt lò, khí thải của các phương tiện vận chuyển v.v... Ô đây, theo thống kê năm 1998, tỷ lệ người mắc các chứng bệng về đường hô hấp rất cao, sau đó là các bệnh ung thư, bệnh về đường tiêu hoá. Hiện nay, vấn đề này đã được mọi người chú ý nhưng do đặc tính ngành nghề nên các nguy cơ vẫn ở dạng cao. Một điểm nữa cũng cần được đề cập đến đó là sự quan tâm, giúp đỡ và đầu tư nâng cấp của nhà nước đối với Bát Tràng là chưa thích đáng. Sự phát triển mạnh về sản xuất và thương mại trong những năm vừa qua của cả xã Bát Tràng là sự phân chia: Bát Tràng thì sản xuất còn Giang Cao làm thương mại. Mặc dù trong chủ trương của Đảng bộ và chính quyền thành phố Hà Nội nói chung và chủ trương của Đảng bộ và chính quyền huyện Gia Lâm nói riêng đã lựa chọn làng Bát Tràng thuộc xã Bát Tràng để xây dựng mô hình làng nghề, xã nghề truyền thống với mục tiêu là: phát triển sản xuất gắn liền với phát triển du lịch thương mại, phát triển kinh tế phải đảm bảo môi trường sống của nhân dân, đổi mới cuộc sống nông thôn đồng thời phải giữ gìn và tôn vinh bản sắc văn hoá làng xã. Để thực hiện mục tiêu trên một cách đồng bộ, từ năm 1999 UBND thành phố đã tích cực tập trung chỉ đạo các sở, ngành cùng tham gia để hoàn chỉnh qui hoạch chi tiết làng nghề truyền thống Bát Tràng; kế hoạch gồm: cải tạo và nâng cấp đường liên xã qua Bát Tràng (gắn với thoát nước và điện chiếu sáng), cải tạo và nâng cấp hệ thống điện, nước và xây dựng cảng Bát Tràng. Thực tế là chỉ đoạn đường từ đê qua làng Giang Cao và UBND xã đến làng cổ Bát Tràng mới được hoàn thành một phần (khoảng 3/4). Còn phần còn lại, doạn từ đê qua làng Giang Cao đến Bát Tràng không biết đến bao giờ mới được làm xong. Đường điện chiếu sáng ở địa phận làng Bát Tràng cũng chưa thấy đâu và người dân làng Bát Tràng chỉ còn biết ngồi đợi và họ không biết các ban chỉ đạo cấp trên có nhớ đến kế hoạch này không. CHƯƠNG III. TIỀM NĂNG VÀ LỢI ÍCH PHÁT TRIỂN DU LỊCH LÀNG NGHỀ TẠI BÁT TRÀNG I. TIỀM NĂNG CHO PHÁT TRIỂN DU LỊCH 1. Sản phẩm độc đáo, hấp dẫn khách du lịch Hình 8. Cửa hàng trưng bày sản phẩm Hình 8. Cửa hàng trưng bày sản phẩm Hiện nay, khó có thể nói chính xác Bát Tràng có bao nhiêu loại sản phẩm, có thể khoảng trên dưới 300 loại. Bởi cùng một tên như nhau thì đã có ít nhất từ 5 ¸ 7 thể loại khác nhau về màu sắc, kiểu dáng và kích cỡ. Khi bước vào cửa hàng từ trung bình trở lên trong làng, khách du lịch đã thấy rất phong phú và đa dạng rồi. Với những cửa hàng lớn, thì du khách thật sự bị choáng ngợp bởi không gian bóng bẩy và sặc sỡ của thế giới đồ gốm sứ. Các cửa hàng to có thể là của các công ty, các hộ có lò sản xuất hoặc chỉ làm đại lý và thường có tất cả các loại sản phẩm. Nhưng sản phẩm của mỗi cửa hàng lại không hề giống nhau. Nếu cửa hàng này khách không ưng về màu men hay kiểu dáng thì có thể sang một cửa hàng khác, mỗi cửa hàng có một đặc trưng về sản phẩm riêng vì được tạo bởi những bí quyết nghề nghiệp khác nhau. Có thể nêu ví dụ về sản phẩm rất được khách du lịch ưa chuộng là bộ tách uống trà. Chủng loại sản phẩm này đã có tới 30 loại với màu sắc, kích cỡ khác nhau. Với sự phong phú như vậy, chắc chắn dù khách hàng có khó tính đến đâu cũng có thể tìm được cho mình một bộ ưng ý. Hình 9. Sự phong phú của sản phẩm Hình 9. Sự phong phú của sản phẩm Kỹ thuật chế tác gốm ở Bát Tràng đã có thể phục chế lại được tất cả các sản phẩm cổ truyền đặc sắc từ 300 ¸ 400 năm trước, điều mà không một nơi sản xuất gốm sứ làm được giỏi bằng. Chính điều này đã giúp Bát Tràng không những duy trì được tiếng tăm vốn có mà còn làm cho tiếng tăm đó vang xa hơn. Trong mỗi sản phẩm là tâm hồn và tài nghệ với nét văn hoá Bát Tràng từ xưa truyền lại qua bao đời nay, các sản phẩm đó vẫn rất đẹp và vô cùng rõ nét. Có những sản phẩm của các nghệ nhân Bát Tràng đã trở thành báu vật của làng như chiếc bình gốm cao 3 m của nghệ nhân Nguyễn Minh Ngọc tại xóm 1, làng cổ Bát Tràng. Đây là chiếc bình sứ lớn nhất Việt Nam và là niềm tự hào của người dân Bát Tràng. Với những sản phẩm mang tính lịch sử và nghệ thuật như vậy, khách du lịch có thể đến thăm làng theo các tour du lịch chuyên đề như: Nghệ thuật gốm sứ dân gian Việt Nam hay văn hoá Viêt Nam hoặc đơn thuần chỉ để ngắm nhìn sự phong phú trong các cửa hàng. 2. Làng có các công trình kiến trúc cổ. Giờ đây khi đặt chân đến Bát Tràng ta sẽ thấy nhà gạch san sát, đường ngõ quanh co, chật hẹp, tuy vậy, nó lại thể hiện rất rõ nét đặc trưng của làng nghề cổ Việt Nam. Làng có lịch sử khoảng 500 năm và cho đến tận ngày nay trong làng những ngôi nhà cổ (có tuổi từ 100 ¸ 200 năm) còn lại khá nhiều. Các ngôi nhà này có tường bao quanh rất cao, trên tường có gắn nhiều mảnh gốm hoặc gạch Bát Tràng loại xấu để trần, không trát. Loại gạch làng Bát Tràng nổi tiếng bền trắc và không bị mọc rêu. Những ngôi nhà cổ này hiện nay thường có nền nhà thấp hơn mặt đường, thậm trí có nơi mặt đường cao ngang tường hay tới tận nóc nhà. Hình 11. Một ngôi nhà cổ kiểu Pháp Hình 11. Một ngôi nhà cổ kiểu Pháp Hình 10. Ngõ hẹp nhất ở làng Bát Tràng Hình 10. Ngõ hẹp nhất ở làng Bát Tràng Làng có 100% số hộ gia đình sản xuất đồ thủ công mỹ nghệ từ lâu đời (làng hoàn toàn không có diện tích đất nông nghiệp) nên có thể nói, người dân trong làng có cuộc sống sung túc hơn các làng khác rất nhiều (nhất là các làng thuần nông bên cạnh). Từ xa xưa, số hộ giàu đã chiếm một tỷ lệ tương đối trong làng, các hộ này đã xây cất cho mình những ngôi nhà bề thế, những ngôi nhà đó giờ đây đã trở thành những công trình kiên trúc cổ kính, bề thế và rất đẹp. Ngoài ra, theo truyền thống làng xã Việt Nam, các công trình như: đền làng, đình làng và nhà thờ họ, thờ tổ cũng được xây dựng từ rất sớm. Những ngôi nhà này được xây dựng kiên cố, có cột, xà và cửa bằng lim. Tiếp thu nền kiến trúc kiểu Pháp vào những năm đầu thế kỷ XX, trong làng cũng có những ngôi nhà kiểu này. Nhà kiểu Pháp có tường rất dày từ 40 ¸ 60 cm, trần cao, mái nhà được làm bằng xà lim và gạch mỏng Bát Tràng. Giờ đây, nhiều ngôi nhà với các kiểu kiến trúc cổ vẫn còn cộng với các ngôi nhà theo kiến trúc mới đan xen tạo nên sự phong phú về kiến trúc rất hấp dẫn khách du lịch. Hình 12. Đình làng Bát Tràng. Đình làng là nơi diễn ra lễ hội của làng vào rằm tháng 2 âm lịch hàng năm. Ngôi đình này vốn có kiến trúc hoàn toàn giống đình Đình Bảng ở Bắc Ninh (thời trước thuộc huyện Gia Lâm, tổng Bắc Ninh), một ngôi đình đẹp nổi tiếng, nhưng trong chiến tranh, một phần đình đã bị phá huỷ, tuy nhiên nó đã được dân làng khôi phục lại ngay sau đó và vẫn theo lối kiến trúc cũ. Hàng năm, vào rằm tháng 2 âm lịch làng mở hội tại đây để tưởng nhớ công ơn tổ tiên đã có công chọn đất mở làng và truyền lại nghề quý cho con cháu. Hình 12: Đình làng Bát Tràng Làng Bát Tràng không chỉ nổi tiếng về nghề gốm mà cũng nổi tiếng là nơi có nhiều sỹ tử từ cổ trí kim thành đạt. Ngay từ đời Lý, làng Bát Tràng đã được nhà vua ban cho văn chỉ có nóc, dùng để ghi danh các bậc đỗ đạt trong làng, một số tiến sỹ trong làng cũng đã lưu danh trong bia đá ở Quốc Tử Giám. Hình 13: Đền làng Bát Tràng Hình 13. Đền làng Bát Tràng Làng có một ngôi đền cổ thờ Thánh mẫu (người chọn đất làng để ngự và phù hộ cho dân làng). Ngôi đền này có tiếng là linh thiêng do vậy hàng tháng vào ngày rằm và mồng một, dân làng và dân ở một số vùng lân cận vẫn đến để cúng tế. Nhưng hiện tại lối đi trước của ngôi đền đã bị lũ sông Hồng làm lở và cuốn trôi do vậy ngôi đền rất cần sự quan tâm của chính quyền địa phương để tu bổ và mở mang diện tích mặt trước, để cho biểu tượng tâm linh của làng được đàng hoàng và to đẹp hơn. Và mỗi khi có lễ hội dân làng lại được nô nức tổ chức lễ rước từ đình làng tới đền như truyền thống xa xưa. Trong làng hiện có 22 họ và hầu hết các họ đều có nhà thờ họ to và bề thế. Những nhà thờ họ mang tính riêng biệt của mỗi dòng tộc và tạo nên cho làng một quần thể kiến trúc độc đáo của không gian thờ cúng. Nói tóm lại, làng Bát Tràng hiện còn lưu giữ được rất nhiều những công trình kiến trúc cổ và đã thực sự là nguồn tài nguyên nhân văn quý giá cho phát triển du lịch. . 3. Vị trí địa lý thuận lợi cho phát triển du lịch: Làng nằm bên hữu ngạn sông Hồng, theo truyền thuyết lập làng thì vị trí này vốn thuận lợi cho chuyên trở nguyên liệu sản xuất và tiêu thụ sản phẩm theo đường sông. Nhưng hiện nay ngoài bến sông, thì giao thông đường bộ cũng rất thuận tiện, có thể nói đường bộ là con đường giao thông chính của làng. Từ trung tâm Hà Nội, chỉ với 30 phút đi ô tô là du khách đã tới được Bát Tràng bằng đường đê Long Biên-Xuân Quan hay từ các tỉnh ở phía đông bắc cơ thể tới Bát Tràng bằng con đường qua xã Đa Tốn, tới chân đê sông Hồng, đi qua đê là tới được Bát Tràng chính vì vậy nó rất thuận lợi cho việc tổ chức các tour du lịch đến từ Hà Nội hay các tỉnh khác. Nằm bên bờ sông Hồng, Bát Tràng được coi như là điểm dừng cho tour du lịch Thăng Long-Phố Hiến trên sông Hồng, làng có bến sông rất tiện cho tàu cập bến và lên thẳng làng cổ Bát Tràng, vào các lò gốm thăm quan. Hình 15. Đường lên làng cổ Bát Tràng từ bến sông 4. Nét độc đáo của phương thức sản xuất ngành nghề thủ công truyền thống Làng Bát Tràng đã nổi tiếng từ xa xưa. Người dân Thăng Long-Hà Nội thường hay truyền tụng câu: “Lĩnh hoa Yên Thái, đồ gốm Bát Tràng Thợ vàng Định Công, thợ đồng Ngũ Xá” Với sản phẩm gốm sứ Bát Tràng, từ 100 ¸ 200 năm trước đã được tiêu thụ rộng rãi trên cả nước và ra nước ngoài bằng đường sông do vậy mua và dùng được đồ Bát Tràng không khó. Tuy nhiên, khi đến thăm Bát Tràng du khách không chỉ có thể mua được hàng của Bát Tràng tận lò với giá rẻ, nhiều kiểu dáng phong phú mà đặc biệt là du khách có thể trực tiếp chiêm ngưỡng những bàn tay thợ khéo léo đang chế tác sản phẩm, theo dõi và biết được để làm ra sản phẩm hoàn chỉnh người thợ phải làm như thế nào, điều đó rất hữu ích cho những ai thích khám phá, tìm hiểu. Nếu muốn du khách có thể tự tay tạo cho mình một sản phẩm ngộ ngĩnh theo ý mình và nhà lò sẽ nung cho bạn, thời gian nung nếu vượt quá thời gian viếng thăm của du khách thì sản phẩm đó sẽ được gửi lại cho du khách qua đường bưu điện. Sự thú vị đó chỉ có đến thăm Bát Tràng du khách mới có được. II. LỢI ÍCH CỦA VIỆC PHÁT TRIỂN DU LỊCH TẠI LÀNG GỐM BÁT TRÀNG 1. Cho phép mở rộng thị trường và nâng cao hiệu quả kinh tế của làng nghề Thị trường tiêu thụ chủ yếu của toàn bộ các chủ lò và công ty gốm sứ trong làng là các đại lý tiêu thụ sản phẩm trên toàn quốc, cùng với việc xuất khẩu ra nước người thông qua buôn bán thương mại. Từ sau năm 1990, khi nhà nước ta ban hành chính sách mở cửa giao lưu rộng rãi với các nước trên thế giới thì Bát Tràng cùng với cả nước có thêm một thị trường mới đó là cung cấp sản phẩm cho khách du lịch nước ngoài. Tuy số lượng hàng hoá bán được cho khách du lịch nói chung (cả trong nước và ngoài nước) so với lượng hàng bán ra là rất nhỏ nhưng do giá trị của mỗi sản phẩm tăng lên (vì giá bán lẻ cho khách du lịch cao hơn so với giá bán thông thường) nên cũng coi như đem lại cho làng nghề một thị trường đáng kể. Nếu khách du lịch là người sinh sống ở nước ngoài thì có nghĩa là khi bán được hàng cũng đồng nghĩa với việc cửa hàng đã xuất khẩu được sản phẩm của mình tại chỗ mà không mất một đồng vận chuyển và thuế xuất hàng như sự xuất khẩu thông thường. 2. Duy trì và phát huy tính sáng tạo của người thợ Nhu cầu của khách du lịch là nhỏ lẻ và rất khác biệt, bởi sản lượng mua tối đa của một du khách chỉ khoảng 20 sản phẩm trên một du khách, nên để sản phẩm ngày càng phong phú, đa dạng, hấp dẫn được khách du lịch thì đòi hỏi những người thợ phải không ngừng cải tiến mẫu mã và công nghệ sản xuất để cho ra những sản phẩm mới hơn, đẹp hơn và rẻ hơn. Yếu tố đó có lẽ là quá nhỏ, song nếu người thợ quan tâm và cố gắng phát huy những khả năng của mình thì cũng đem lại sự phát triển cho nền sản xuất của toàn làng nghề. Bởi nếu không, với những sản phẩm truyền thống người thợ sản xuất hết năm này sang năm khác theo những đơn đặt hàng thì với cơ chế thị trường như hiện nay sé không có lợi cho uy tín và sự phát triển của làng. Trong tương lai không xa làng còn có thể mất chỗ đứng trên thị trường nếu như không tích cực sáng tạo và đổi mới. 3. Là phương thức để tài nghệ của người thợ gốm Bát Tràng ngày càng vang xa hơn. Khi đã tới Hà Nội, hiếm ai có thể bỏ qua những địa danh nổi tiếng của nó, đặc biệt là Bát Tràng. Khi đã biết Bát Tràng, mấy ai có dịp đi qua mà lại không ghé vào thăm. Tuy làng nghề đã rất nổi tiếng, sản phẩm được bán rộng rãi ở khắp mọi nơi nhưng nếu có dịp đến được Bát Tràng mà mua một cái gì đó thì lại rất khác biệt. Khi tới thăm lò gốm, người khách lạ sẽ có cơ hội được nhìn trực tiếp những bàn tay khéo léo đang tô vẽ, đắp nặn từng sản phẩm, khách du lịch có thể được ngắm nhìn, lựa chọn thoả thích tại các gian hàng trưng bày vô cùng phong phú. Nếu vị khách nào tò mò muốn biết về sản phẩm hay hỏi han tìm hiểu về từng sản phẩm thì đã có ngay các chuyên gia tại chính các lò giải thích và trình bày rất đọc đáo. Với những khách du lịch đó, họ đã trở thành một thuyết minh viên rất khách quan về Bát Tràng, ở những nơi họ sẽ đi qua. Đó là thứ quảng cáo miễn phí mà đem lại hiệu quả rất cao cho sự nổi tiếng vốn có của Bát Tràng. Như vậy, chính du lịch đã góp phần đưa tiếng tăm của Bát Tràng đi xa hơn.  CHƯƠNG IV MỘT SỐ GIẢI PHÁP ĐỂ PHÁT TRIỂN DU LỊCH TẠI LÀNG GỐM SỨ BÁT TRÀNG 1. Những giải pháp trong thiết kế và tổ chức sản xuất, trưng bày Hiện nay sản phẩm của Bát Tràng đã rất đẹp và phong phú, tuy nhiên những sản phẩm dành cho du lịch chưa nhiều. Sản phẩm của Bát Tràng vẫn đơn thuần chỉ là đồ gia dụng như: cốc chén, bình, vò,... du khách cũng rất thích và mua rất nhiều. Tuy nhiên để là một vật lưu niệm, có lẽ điều du khách du lịch mong muốn chỉ là một món đồ nho nhỏ, xinh xinh tiện mang đi để về làm quà hoặc trưng bày để nhớ dấu ấn về những nơi họ đã đi qua. Ví dụ: các đồ vật nhỏ, có hình ảnh như đĩa, bình rượu... Một thực tế là các hoa văn, hình ảnh phỏng theo các điển tích cổ sẽ rất khó bán cho khách du lịch vì họ không am hiểu về điển tích đó mà chỉ đơn thuần muốn có một kỷ niệm về nơi mà họ đã đến thăm. Do đó, bên cạnh việc vẫn duy trì một số sản phẩm truyền thống đặc trưng, Bát Tràng cũng cần phải có những sản phẩm mang hình ảnh gắn liền với điểm du lịch và chỉ nên phân phối các sản phẩm này tại các điểm du lịch đó. Đối với khách du lịch trong nước, các hình ảnh này có thể là hình ảnh về Hà Nội, về làng gốm Bát Tràng, còn đối với khách du lịch quốc tế, Bát Tràng có thể sản xuất các sản phẩm có hình ảnh chung về Việt Nam. Các hình ảnh này có thể ở dạng vẽ hoặc ở dạng mô hình mô phỏng… Nếu như du khách có ghé vào thăm một lò nào đó trong làng thì có thể hỏi những người thợ dễ dàng về những gì độc đáo và thú vị của sản phẩm. Nhưng tại các gian hàng, sản phẩm rất đa dạng và phong phú và đa dạng mà không hề thấy có một chút chỉ dẫn, giới thiệu gì đối với từng sản phẩm, nên nếu du khách chỉ muốn tự mình xem và tìm hiểu thì sẽ rất khó, buộc phải hỏi thăm người bán hàng. Nên để du khách hiểu biết được về gốm sứ của Bát Tràng và tự do tham quan thì các ngăn trưng bày cần có những thông tin sơ bộ về hàng hóa như: loại men, màu sắc, nơi sản xuất,... đặt cạnh mỗi sản phẩm hay chung cho cả một dãy hàng. Vốn sản xuất chủ yếu của các lò vẫn là vốn tự có, điều này đã phần nào gây hạn chế đến khả năng sản xuất và gây ô nhiễm môi trường (do các lò có không nhiều vốn vẫn đốt lò bằng than cám). Do vậy các hộ sản xuất tại làng rất cần được nhà nước mà cụ thể là các ngân hàng phát triển tạo điều kiện cho vay vốn, các nhà đầu tư trong và ngoài nước cả về vốn lẫn công nghệ. 2. Phát triển cơ sở hạ tầng Đường bộ và đường sông đến Bát Tràng rất thuận tiện nhưng hiện tại rất cần được cải tạo và nâng cấp. Bến sông hiện nay là bãi đổ chất thải rắn của làng, điều này rất bất lợi cho du lịch, nó gây mất mỹ quan và tạo ấn tượng ban đầu không tốt cho du khách. Đường dẫn lên bến vào làng còn tương đối hẹp cần mở rộng và treo biển to hơn để từ xa du khách trên thuyền đã có thể nhận thấy bến cảng của làng. Tuyến đường đê Long Biên - Xuân Quan hiện đang bị xuống cấp, có rất nhiều ổ gà gây cản trở việc đi lại. Hiện nay tuyến đường đã được mở rộng hơn 2m sau khi xây kè đê bằng bê tông nhưng đường vẫn chưa được tu bổ nâng cấp. Chính quyền thành phố và huyện cần có kế hoạch đầu tư đồng bộ cho cả tuyến đường này khi xây dựng quy hoạch phát triển du lịch tại Bát Tràng. Bao quanh làng là một con đường bên sông mà từ đó du khách có thể phóng tầm mắt bao quát được ra mặt nước sông Hồng mênh mông rộng lớn. Con đường này đã được chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố Hà nội ra quyết định thi công trong tổng thể kế hoạch quy hoạch chi tiết làng nghề truyền thống Bát Tràng, nhưng con đường mới chỉ được hoàn thành 3/4 . Phần còn lại là phần từ Đình đến thôn Giang cao được người làng cho rằng đó là phần đẹp nhất của làng thì chưa được làm. Con đường này bị cụt một đoạn từ cổng Đền làng đến thôn Giang cao vì bị lở khi nước sông lên hằng năm nên muốn tạo một con đường dài liên tục thì phải xây kè và mở lại đoạn đường đã bị nước sông cuốn đi. Hiện nay con đường phần được làm mới chỉ đổ bê tông. Khi hoàn tất làng có thể lát đường bằng toàn bộ gạch Bát Tràng thì con đường này sẽ tạo cho làng một bộ mặt hoàn toàn mới. Du khách có thể đi dạo trên con đường này để tham quan xung quanh làng. Đường đi trong làng cổ vẫn rất chật hẹp và ngoắt ngéo và đó là nét đặc trưng của làng, nhưng để khách du lịch có thể tiện đi lại thì cần có biển chỉ dẫn bởi lối đi trong làng nếu không phải người làng thì rất khó thâm quan được mọi nơi trong làng. Cần mở rộng thêm các loại hình dịch vụ để du khách có thể nghỉ ngơi khi tới tham quan như: nhà hàng, quán cafe, bưu đIện, nhà vệ sinh công cộng,... Làng Bát Tràng đi theo đường bộ thì phả đi qua một làng khác là làng Giang cao cũng có rất nhiều cửa hàng gốm sứ mỹ nghệ và lò sản xuất. Nên để du khách có thể tới được làng gốm Bát Tràng truyền thống cần có thêm những biển chỉ đường trên dọc đường đê và cần thiết nhất là con đường qua làng Giang cao, để tới thẳng được cổng làng. 3. Có sự liên kết với các công ty du lịch Các lò sản xuất trong làng cần kết hợp với các công ty lữ khách để tổ chức đón khách tới làng được chủ động và chu đáo hơn. Những nhười dân của làng có thể giúp các công ty lữ khách về nghiệp vụ hướng dẫn và các dịch vụ bổ sung khác. Nếu du khách muốn tự làm cho mình một món đồ lưu niệm thì khi có sự liên kết của công ty lữ hành và làng nghề thì chi phí cho cho việc gửi trả tới khách hàng sẽ đơn giản và ít tốn kém hơn. KẾT LUẬN Làng gốm cổ truyền Bát Tràng vốn đã nổi tiếng trong và ngoài nước về những sản phẩm gốm sứ. Tuy nhiên, ngoài những sản phẩm đó ngôi làng cổ này còn tiềm ẩn một niềm năng to lớn đó là tiềm năng về du lịch với loại hình du lịch làng nghề đặc trưng. Do vậy, sau khi nghiên cứu đề tài này chúng ta có thể rút ra được những kết luận sau: Làng gốm Bát Tràng có lịch sử phát triển từ rất lâu đời. Chính điều này đã tạo ra một kho tàng văn hoá to lớn và rất đáng được quan tâm nghiên cứu. Đây chính là một nguyên nhân hấp dẫn khách du lịch đến tìm hiểu và thăm quan. Hiện nay, việc sản xuất ở làng nghề Bát Tràng không những không bị mai một và đang ngày càng phát triển, sản phẩm gốm sứ của làng hiện rất đa dạng, có thể đáp ứng nhiều nhu cầu khác nhau. Việc sản xuất của làng nghề hiện là sự kết hợp giữa nét truyền thống và hiện đại, vừa có tính kế thừa vừa có sự tiếp thu những phương pháp mới có hiệu quả kinh tế. Đặc biệt, sản phẩm của làng hiện còn có thể đáp ứng được tính thời vụ đối với các ngày lễ trong năm và rất thích hợp cho các nhu cầu về hàng lưu niệm trưng bày. Do đó, có thể nói nền sản xuất tại Bát Tràng tự nó đã mang những yếu tố kích thích sự phát triển của du lịch. Tuy nhiên, việc sản xuất và tiêu thụ sản phẩm ở Bát Tràng vẫn còn nhiều bất cập và việc giới thiệu tại chỗ nền sản xuất của làng đến khách thăm quan hiện đang gặp khó khăn do nhiều điều kiện khách quan. Tiềm năng phát triển du lịch ở Bát Tràng rất lớn xuất phát từ chính nội tại của nền sản xuất ở Bát Tràng, cảnh quan rất đặc trưng đối với một làng nghề cổ phát triển trong quá khứ hiện còn lưu giữ được và vị trí địa lý khá thuận lợi để tổ chức các tour du lịch theo cả đường bộ và đường sông (không chỉ là những tour riêng biệt mà có thể kết hợp theo các tour du lịch dọc theo sông Hồng). Tuy nhiên, hiện nay du lịch vẫn chưa thực sự đem lại lợi ích kinh tế và thúc đẩy sự phát triển chung cho làng gốm Bát Tràng như những tiềm năng vốn có của nó. Trong nội dung đề tài nghiên cứu này, em đã mạnh dạn đề xuất một số giải pháp để góp phần thúc đẩy sự phát triển du lịch ở Bát Tràng. Trên đây, là toàn bộ những hiểu biết của em về làng gốm cổ truyền Bát Tràng và sự phát triển du lịch làng nghề ở Bát Tràng. Những hiểu biết đó còn rất sơ khai và không thể tránh được sự thiếu sót do khả năng của bản thân còn có hạn. Em rất mong có được sự góp ý và chỉ bảo của các thầy giáo cùng các bạn sinh viên để em có thể dần hoàn thiện kiến thức của mình. TÀI LIỆU THAM KHẢO TS. Dương Bá Phượng- Bảo tồn và phát triển các làng nghề trong quá trình công nghiệp hoá- NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, năm 2001. Nguyễn Thọ Sơn- Hoa tay Hà Nội rồng bay, Bộ Văn hoá thông tin, năm 1999. Làng nghề, phố nghề Thăng Long-Hà Nội- Bộ Văn hoá thông tin, Trung tâm Triển lãm Văn hoá nghệ thuật Việt nam, năm 2000. H×nh 14: Lèi vµo lµng B¸t Trµng phÝa ®­êng ®ª Xu©n Quang-Long Biªn H×nh 14. Lèi vµo B¸t Trµng phÝa ®­êng ®ª Xu©n Quan-Long Biªn

Các file đính kèm theo tài liệu này:

  • docBC2480.doc
Tài liệu liên quan